陪郑王相公赋筵前垂冰,应教依韵

宋代 徐铉
窗外虚明雪乍晴,檐前垂霤尽成冰。长廊瓦叠行行密, 晚院风高寸寸增。玉指乍拈簪尚愧,金阶时坠磬难胜。 晨餐堪醒曹参酒,自恨空肠病不能。
chuāng wài míng xuě zhà qíng   yán qián chuí liù jǐn chéng bīng cháng láng dié xíng xíng  
wǎn yuàn fēng gāo cùn cùn zēng zhǐ zhà niān zān shàng kuì   jīn jiē shí zhuì qìng nán shèng
chén cān kān xǐng cáo cān jiǔ   hèn kōng cháng bìng néng