陪郑广文游何将军山林十首

唐代 杜甫
不识南塘路,今知第五桥。 名园依绿水,野竹上青霄。 谷口旧相得,濠梁同见招。 平生为幽兴,未惜马蹄遥。 百顷风潭上,千章夏木清。 卑枝低结子,接叶暗巢莺。 鲜鲫银丝脍,香芹碧涧羹。 翻疑柁楼底,晚饭越中行。 万里戎王子,何年别月支? 异花开绝域,滋蔓匝清池。 汉使徒空到,神农竟不知。 露翻兼雨打,开坼渐离披。 旁舍连高竹,疏篱带晚花。 碾涡深没马,藤蔓曲藏蛇。 词赋工无益,山林迹未赊。 尽捻书籍卖,来问尔东家。 剩水沧江破,残山碣石开。 绿垂风折笋,红绽雨肥梅。 银甲弹筝用,金鱼换酒来。 兴移无洒扫,随意坐莓苔。 风磴吹阴雪,云门吼瀑泉。 酒醒思卧簟,衣冷欲装绵。 野老来看客,河鱼不取钱。 只疑淳朴处,自有一山川。 棘树寒云色,茵蔯春藕香。 脆添生菜美,阴益食单凉。 野鹤清晨出,山精白日藏。 石林蟠水府,百里独苍苍。 忆过杨柳渚,走马定昆池。 醉把青荷叶,狂遗白接□(上“曰”下“离”)。 刺船思郢客,解水乞吴儿。 坐对秦山晚,江湖兴颇随。 床上书连屋,阶前树拂云。 将军不好武,稚子总能文。 醒酒微风入,听诗静夜分。 絺衣挂萝薜,凉月白纷纷。 幽意忽不惬,归期无奈何。 出门流水住,回首白云多。 自笑灯前舞,谁怜醉後歌。 只应与朋好,风雨亦来过。
shí nán táng   jīn zhī qiáo
míng yuán 绿 shuǐ   zhú shàng qīng xiāo
kǒu jiù xiāng de   háo liáng tóng jiàn zhāo
píng shēng wèi yōu xīng   wèi yáo
bǎi qǐng fēng tán shàng   qiān zhāng xià qīng
bēi zhī jié   jiē àn cháo yīng
xiān yín kuài   xiāng qín jiàn gēng
fān tuó lóu   wǎn fàn yuè zhōng háng
wàn róng wáng   nián bié yuè zhī  
huā kāi jué   màn qīng chí
hàn shǐ 使 kōng dào   shén nóng jìng zhī
fān jiān   kāi chè jiàn
páng shè lián gāo zhú   shū dài wǎn huā
niǎn shēn méi   téng wàn cáng shé
gōng   shān lín wèi shē
jǐn niǎn shū mài   lái wèn ěr dōng jiā
shèng shuǐ cāng jiāng   cán shān jié shí kāi
绿 chuí fēng zhé sǔn   hóng zhàn féi méi
yín jiǎ dàn zhēng yòng   jīn huàn jiǔ lái
xīng sǎo   suí zuò méi tái
fēng dèng chuī yīn xuě   yún mén hǒu quán
jiǔ xǐng diàn   lěng zhuāng mián
lǎo lái kàn   qián
zhǐ chún chù   yǒu shān chuān
shù hán yún   yīn chén chūn ǒu xiāng
cuì tiān shēng cài měi   yīn shí dān liáng
qīng chén chū   shān jīng bái cáng
shí lín pán shuǐ   bǎi cāng cāng
guò yáng liǔ zhǔ   zǒu dìng kūn chí
zuì qīng   kuáng bái jiē     shàng   yuē   xià       ”)。
chuán yǐng   jiě shuǐ ér
zuò duì qín shān wǎn   jiāng xīng suí
chuáng shàng shū lián   jiē qián shù yún
jiāng jūn hǎo   zhì zǒng néng wén
xǐng jiǔ wēi fēng   tīng shī jìng fēn
chī guà luó   liáng yuè bái fēn fēn
yōu qiè   guī nài
chū mén liú shuǐ zhù   huí shǒu bái yún duō
xiào dēng qián   shuí lián zuì hòu
zhǐ yīng péng hǎo   fēng lái guò