陪溪南隐君入山玩竹十二韵

元代 刘崧
涉溪弄芳鲜,临岸得嘉荫。始缘一径微,稍入万壑深。 建戈直如刺,攒幄密方纴。杀青脱工削,镵笋出庖禁。 翠怜秋雨洗,碧爱寒水浸。草柔地堪席,苔净石宜枕。 沉沉惊瞑合,洒洒觉凉沁。歌风便鸟憩,垂露惬蝉饮。 鸣笙虚可窍,扶老坚足任。延秋思纵揽,占地欲豪赁。 一区聊有营,千亩得无甚。愿从此君咏,请斥俗士闯。
shè nòng fāng xiān   lín àn jiā yìn shǐ yuán jìng wēi shāo   wàn shēn    
jiàn zhí   zǎn fāng rèn shā qīng tuō gōng xuē chán   sǔn chū páo jìn    
cuì lián qiū   ài hán shuǐ jìn cǎo róu kān tái   jìng shí zhěn    
chén chén jīng míng   jué liáng qìn fēng biàn niǎo 便 chuí   qiè chán yǐn    
míng shēng qiào   lǎo jiān rèn yán qiū zòng lǎn zhàn   háo lìn    
liáo yǒu yíng   qiān shén yuàn cóng jūn yǒng qǐng   chì shì chuǎng