陪王使君晦日泛江就黄家亭子二首

唐代 杜甫
山豁何时断,江平不肯流。稍知花改岸,始验鸟随舟。 结束多红粉,欢娱恨白头。非君爱人客,晦日更添愁。 有径金沙软,无人碧草芳。野畦连蛱蝶,江槛俯鸳鸯。 日晚烟花乱,风生锦绣香。不须吹急管,衰老易悲伤。
shān huō shí duàn   jiāng píng kěn liú shāo zhī huā gǎi àn   shǐ yàn niǎo suí zhōu
jié shù duō hóng fěn   huān hèn bái tóu fēi jūn ài ren   huì gèng tiān chóu
yǒu jìng jīn shā ruǎn   rén cǎo fāng lián jiá dié   jiāng kǎn yuān yāng
wǎn yān huā luàn   fēng shēng jǐn xiù xiāng chuī guǎn   shuāi lǎo bēi shāng