陪汪少卿游紫阳次梁粹韵

宋代 方岳
此行许老亦津津,连夜催将雪树春。 溪隔更无尘土事,山矜便识谪仙人。 云依栏过香仍湿,墨带冰磨句转新。 丘壑自容吾入社,不论五马两朱轮。
xíng lǎo jīn jīn   lián cuī jiāng xuě shù chūn  
gèng chén shì   shān jīn biàn 便 shí zhé xiān rén  
yún lán guò xiāng réng shī 湿   dài bīng zhuǎn xīn  
qiū róng shè   lùn liǎng zhū lún