陪孙之翰太傅登成都楼

宋代 张俞
龊龊古之人,伤心广陵废。 遂弦芜城歌,半夜一挥涕。 蕙纨随草衰,藻黼归尘翳。 魂石敛邱封,歌堂从水逝。 薰光杳沈灭,吞根徒千岁。 我怀吴蜀国,祸乱若符契。 目览台城墟,心感君王世。 干戈日驰逐,狼虎争吞噬。 山河实天堑,城阙巍地肺。 霸力不久炎,倏忽如焚薙。 空余万雉城,岌倚寒云际。 麋鹿玩苹阴,狐狸栖棘卫。 江汉含呜咽,岷峨抱迢递。 荒村烟花遥,落日寒风厉。 因知市朝人,自古悲兴替。
chuò chuò zhī rén   shāng xīn guǎng 广 líng fèi  
suì xián chéng   bàn huī  
huì wán suí cǎo shuāi   zǎo guī chén  
hún shí liǎn qiū fēng   táng cóng shuǐ shì  
xūn guāng yǎo shěn miè   tūn gēn qiān suì  
huái 怀 shǔ guó   huò luàn ruò  
lǎn tái chéng   xīn gǎn jūn wáng shì  
gān chí zhú   láng zhēng tūn shì  
shān shí tiān qiàn   chéng què wēi fèi  
jiǔ yán   shū fén  
kòng wàn zhì chéng   hán yún  
鹿 wán píng yīn   li wèi  
jiāng hàn hán   mín é bào tiáo  
huāng cūn yān huā yáo   luò hán fēng  
yīn zhī shì cháo rén   bēi xīng