陪关彦远曾彦和集龙兴寺咏隋时双鸭脚次关韵

宋代 晁补之
风起雷塘陵上尘,雨荒苔院两株春。 楼台有迹皆余烬,草木无知尚见珍。 博士独能名玉棐,使君还许寿灵椿。 宣城此物常充贡,谁与连艘送万囷。
fēng léi táng líng shàng chén   huāng tái yuàn liǎng zhū chūn
lóu tái yǒu jiē jìn   cǎo zhī shàng jiàn zhēn
shì néng míng fěi   shǐ 使 jūn hái shòu 寿 líng chūn 椿
xuān chéng cháng chōng gòng   shuí lián sōu sòng wàn qūn