沛歌

宋代 文天祥
秦世失其鹿,丰沛发龙颜。 王侯与将相,不出徐济间。 当时数公起,四海王气闲。 至今尚想见,虹光照人寰。 我来千载下,吊古泪如潸。 白云落荒草,隐隐芒砀山。 黄河天下雄,南去不复还。 乃知盈虚故,天道如循环。
qín shì shī 鹿   fēng pèi lóng yán
wáng hóu jiàng xiàng   chū jiān
dāng shí shù gōng   hǎi wáng xián
zhì jīn shàng xiǎng jiàn   hóng guāng zhào rén huán
lái qiān zǎi xià   diào lèi shān
bái yún luò huāng cǎo   yǐn yǐn máng dàng shān
huáng tiān xià xióng   nán huán
nǎi zhī yíng   tiān dào xún huán