陪冯使君游六首·锦沙墩

唐代 贯休
临水登山兴自奇,锦沙墩上最多时。虽云发白孤峰好, 其奈名清圣主知。草媚莲塘资逸步,云生松壑有新诗。 悠然别是神仙趣,岂羡东山妓乐随。
lín shuǐ dēng shān xīng   jǐn shā dūn shàng zuì duō shí suī yún bái fēng hǎo  
nài míng qīng shèng zhǔ zhī cǎo mèi lián táng   yún shēng sōng yǒu xīn shī
yōu rán bié shì shén xiān   xiàn dōng shān suí