裴常侍以题蔷薇架十八韵见示因广为三十韵以

唐代 白居易
托质依高架,攒花对小堂。晚开春去后,独秀院中央。 霁景朱明早,芳时白昼长。秾因天与色,丽共日争光。 剪碧排千萼,研朱染万房。烟条涂石绿,粉蕊扑雌黄。 根动彤云涌,枝摇赤羽翔。九微灯炫转,七宝帐荧煌。 淑气熏行径,清阴接步廊。照梁迷藻棁,耀壁变雕墙。 烂若丛然火,殷于叶得霜。胭脂含脸笑,苏合裛衣香。 浃洽濡晨露,玲珑漏夕阳。合罗排勘缬,醉晕浅深妆。 乍见疑回面,遥看误断肠。风朝舞飞燕,雨夜泣萧娘。 桃李惭无语,芝兰让不芳。山榴何细碎,石竹苦寻常。 蕙惨偎栏避,莲羞映浦藏。怯教蕉叶战,妒得柳花狂。 岂可轻嘲咏,应须痛比方。画屏风自展,绣伞盖谁张。 翠锦挑成字,丹砂印著行。猩猩凝血点,瑟瑟蹙金匡。 散乱萎红片,尖纤嫩紫芒。触僧飘毳褐,留妓冒罗裳。 寡和阳春曲,多情骑省郎。缘夸美颜色,引出好文章。 东顾辞仁里,西归入帝乡。假如君爱杀,留著莫移将。
tuō zhì gāo jià   zǎn huā duì xiǎo táng wǎn kāi chūn hòu   xiù yuàn zhōng yāng
jǐng zhū míng zǎo   fāng shí bái zhòu zhǎng nóng yīn tiān   gòng zhēng guāng
jiǎn pái qiān è   yán zhū rǎn wàn fáng yān tiáo shí 绿   fěn ruǐ huáng
gēn dòng tóng yún yǒng   zhī yáo chì xiáng jiǔ wēi dēng xuàn zhuǎn   bǎo zhàng yíng huáng
shū xūn xíng jìng   qīng yīn jiē láng zhào liáng zǎo zhuō   yào 耀 biàn diāo qiáng
làn ruò cóng rán huǒ   yīn shuāng yān zhī hán liǎn xiào   xiāng
jiā qià chén   líng lóng lòu yáng luó pái kān xié   zuì yūn qiǎn shēn zhuāng
zhà jiàn huí miàn   yáo kàn duàn cháng fēng cháo fēi yàn   xiāo niáng
táo cán   zhī lán ràng fāng shān liú suì   shí zhú xún cháng
huì cǎn wēi lán   lián xiū yìng cáng qiè jiào jiāo zhàn   liǔ huā kuáng
qīng cháo yǒng   yìng tòng fang huà píng fēng zhǎn   xiù sǎn gài shuí zhāng
cuì jǐn tiāo chéng   dān shā yìn zhù xíng xīng xing níng xuè diǎn   jīn kuāng
sǎn luàn wēi hóng piàn   jiān xiān nèn máng chù sēng piāo cuì   liú mào luó cháng
guǎ yáng chūn   duō qíng shěng láng yuán kuā měi yán   yǐn chū hǎo wén zhāng
dōng rén   西 guī xiāng jiǎ jūn ài shā   liú zhù jiāng