宋代 丁谓
山玄水苍重,进揖退扬清。 静有如圭德,行无变玉声。 韦弦非中度,兰蕙欠锵鸣。 几忆陪朝会,交相间九成。
shān xuán shuǐ cāng zhòng   jìn tuì 退 yáng qīng  
jìng yǒu guī   xíng biàn shēng  
wéi xián fēi zhōng   lán huì qiàn qiāng míng  
péi zhāo huì   jiāo xiāng jiàn jiǔ chéng