抛毬乐 其二

唐代 皇甫松
金蹙花毬小,真珠绣带垂。几回冲蜡烛,千度入春怀。 上客终须醉,觥杯自乱排。
jīn huā qiú xiǎo   zhēn zhū xiù dài chuí huí chōng zhú qiān   chūn huái   怀  
shàng zhōng zuì   gōng bēi luàn pái