匏庵约山行以秉之弟初至不赴

明代 王鏊
西山尝向梦中登,骑马相从却未能。春日山行应更好,新诗莫惜借人誊。
西 shān cháng xiàng mèng zhōng dēng   xiāng cóng què wèi néng chūn shān xíng yīng gèng hǎo xīn   shī jiè rén téng