潘子素翠雨亭
竹梧亭子翠珊珊,人在空濛烟雨间。春暮但闻莺百啭,秋阴每见鹤孤还。
且看树顶遥峰碧,莫踏苔花滴露斑。如此林居不归去,高情谁与共萧闲?
zhú
竹
wú
梧
tíng
亭
zi
子
cuì
翠
shān
珊
shān
珊
,
rén
人
zài
在
kōng
空
méng
濛
yān
烟
yǔ
雨
jiān
间
chūn
。
mù
春
dàn
暮
wén
但
yīng
闻
bǎi
莺
zhuàn
百
qiū
啭
,
yīn
秋
měi
阴
jiàn
每
hè
见
gū
鹤
hái
孤
还
。
qiě
且
kàn
看
shù
树
dǐng
顶
yáo
遥
fēng
峰
bì
碧
,
mò
莫
tà
踏
tái
苔
huā
花
dī
滴
lù
露
bān
斑
rú
。
cǐ
如
lín
此
jū
林
bù
居
guī
不
qù
归
gāo
去
,
qíng
高
shuí
情
yǔ
谁
gòng
与
xiāo
共
xián
萧
闲
?