盘云 其二

宋代 白玉蟾
笔架山头一片云,盘旋岩谷不求伸。时人只恐清风起,吹作皇都雷雨春。
jià shān tóu piàn yún   pán xuán yán qiú shēn shí rén zhǐ kǒng qīng fēng chuī   zuò huáng dōu léi chūn