盘石

唐代 佚名
海阳泉上山,巉巉尽殊状。忽然有平石,盘薄千峰上。 寒泉匝石流,悬注几千丈。有时厌泉湖,爱临一长望。 意出天地间,因为逸民唱。
hǎi yáng quán shàng shān   chán chán jǐn shū zhuàng rán yǒu píng shí   pán báo qiān fēng shàng
hán quán shí liú   xuán zhù qiān zhàng yǒu shí yàn quán   ài lín cháng wàng
chū tiān jiān   yīn wèi mín chàng