攀龙引

宋代 曹勋
铸神鼎兮荆之阳,鼎成兮宾帝乡。 君乘龙兮龙高翔,臣攀龙兮龙髯短。 龙髯短,接君之衣兮, 臣不敢以手挽。君弃臣兮臣将畴依, 臣恸哭兮君不知。君不知兮可奈何, 风雨惨惨兮荆山之阿。
zhù shén dǐng jīng zhī yáng   dǐng chéng bīn xiāng
jūn chéng lóng lóng gāo xiáng   chén pān lóng lóng rán duǎn
lóng rán duǎn   jiē jūn zhī  
chén gǎn shǒu wǎn jūn chén chén jiāng chóu  
chén tòng jūn zhī jūn zhī nài  
fēng cǎn cǎn jīng shān zhī ā