盘龙晓翠诗

明代 杨士奇
英年擅文翰,雅韵超凡庸。家临文水湄,门瞰盘龙峰。 蜿蜒带城闉,崒嵂凌高穹。诘朝敞东轩,初旭明瞳眬。 宿霭静阴翳,秀色开青葱。凝辉射虚牖,含润清帘栊。 正襟此晤对,澹然浮虑空。趣与妙景会,心将玄理融。 稽古率攸行,进退其有穷。恒惇旦气养,庶期日新功。
yīng nián shàn wén hàn   yùn chāo fán yōng jiā lín wén shuǐ méi   mén kàn pán lóng fēng
wān yán dài chéng yīn   líng gāo qióng cháo chǎng dōng xuān   chū míng tóng lóng
宿 ǎi jìng yīn   xiù kāi qīng cōng níng huī shè yǒu   hán rùn qīng lián lóng
zhèng jīn duì   dàn rán kōng miào jǐng huì   xīn jiāng xuán róng
yōu xíng   jìn tuì 退 yǒu qióng héng dūn dàn yǎng   shù xīn gōng