彷徉

宋代 陆游
家世由来出楚狂,湖山垂老得彷徉。 读书坐嬾常中废,得句因衰己旋忘。 万化随缘寓虫臂,百年何处异羊肠?忍饥到死知无恨,免使人嘲作饭囊。
jiā shì yóu lái chū chǔ kuáng   shān chuí lǎo páng yáng
shū zuò lǎn cháng zhōng fèi   de yīn shuāi xuán wàng
wàn huà suí yuán chóng   bǎi nián chǔ yáng cháng   rěn dào zhī hèn   miǎn shǐ 使 rén cháo zuò fàn náng