潘德久永嘉佳士也闻其能诗久矣而不我过仆一

宋代 姜特立
闻名渴见面,未合长相思。 纷纷数来人,谁契此心期。 识公恨不早,委刺方嫌迟。 正欲我辈人,共此一段奇。 良贾虽深藏,有宝人得知。 袍褐既怀玉,脱囊可无锥。 聊将一缕麻,换此五色丝。 曲意相假借,仁衷恕嘲嗤。 子怀谅已伸,我惭亦自贻。 此道久凋丧,相从当在兹。
wén míng jiàn miàn   wèi cháng xiāng  
fēn fēn shù lái rén   shuí xīn  
shí gōng hèn zǎo   wěi fāng xián chí  
zhèng bèi rén   gòng duàn  
liáng suī shēn cáng   yǒu bǎo rén zhī  
páo huái 怀   tuō náng zhuī  
liáo jiāng   huàn  
xiāng jiǎ jiè   rén zhōng shù cháo chī  
zi huái 怀 liàng shēn   cán  
dào jiǔ diāo sàng   xiāng cóng dāng zài