盘车图

宋代 欧阳修
浅山嶙嶙,乱石矗矗, 山石硗聱车碌碌。山势盘斜随涧谷, 侧辙倾辕如欲覆。出乎两崖之隘口, 忽见百里之平陆。坡长◇峻牛力疲, 天寒日暮人心速。杨褎忍饥官太学, 得钱买此才盈幅。爱其树老石硬, 山回路转,高下曲直, 横斜隐见,妍媸向背各有态, 远近分毫皆可辨。自言昔有数家笔, 画古传多名姓失。後来见者知谓谁, 乞诗梅老聊称述。古画画意不画形, 梅诗咏物无隐情。忘形得意知者寡, 不若见诗如见画。乃知杨生真好奇, 此画此诗兼有之。乐能自足乃为富, 岂必金玉名高赀。朝看画, 暮读诗,杨生得此可不饥。
qiǎn shān lín lín   luàn shí chù chù  
shān shí qiāo áo chē shān shì pán xié suí jiàn    
zhé qīng yuán chū liǎng zhī ài kǒu    
jiàn bǎi zhī píng zhǎng jùn   niú    
tiān hán rén xīn yáng xiù rěn guān tài xué    
qián mǎi cái yíng ài shù lǎo shí yìng    
shān huí zhuǎn   gāo xià zhí  
héng xié yǐn jiàn   yán chī xiàng bèi yǒu tài  
yuǎn jìn fēn háo jiē biàn yán yǒu shù jiā    
huà chuán duō míng xìng shī hòu lái jiàn zhě zhī wèi shuí    
shī méi lǎo liáo chēng shù huà huà huà xíng    
méi shī yǒng yǐn qíng wàng xíng zhī zhě guǎ    
ruò jiàn shī jiàn huà nǎi zhī yáng shēng zhēn hào    
huà shī jiān yǒu zhī néng nǎi wèi    
jīn míng gāo cháo kàn huà    
shī   yáng shēng de