潘丞孩子

唐代 皎然
爱子性情奇,初生玉树枝。人曾天上见,名向月中知。 我识婴儿意,何须待佩觿。
ài xìng qíng   chū shēng shù zhī rén céng tiān shàng jiàn   míng xiàng yuè zhōng zhī
shí yīng ér   dài pèi 觿