潘别驾寄牡丹歌次韵

宋代 汪莘
别驾寄我新时章,赏花须赏花中王。 我诵此诗欲大叫,山川灵气未始亡。 忆昔少年健如虎,两脚不住寻奇芳。 何曾着眼看桃李,天台洞口呼刘郎。 痴儿騃女意自得,不肯随我超凡常。 嵩山洛浦忽入梦,秦人汉士俱堂堂。 仰天大笑不复道,朱宫紫府森开张。 是时青春二三月,姚家一树真黄裳。 其余牛家魏家种,千红万碧罗新妆。 论花固是花中杰,论人亦是人中祥。 不觉我醉花亦醉,不觉花香入亦香。 气高已压玉笥缀,骨硬肯羡金钗行。 授我以元君之云篆,沃我以王母又霞觞。 当时跳出生死窟,自此踏倒名利场。 怀洞庭兮悲潇湘,吟清风兮咏沧浪。 仙人击节相属儿,贱子起舞尤颠狂。 历聘二十八列宿,遍谒三千六上皇。 东风未断薰风起,江北吹落江南藏。 天葩何年到此土,形貌虽减神犹昌。 濂溪先生夸富贵,东坡老子怜忠良。 不如煎酥煮面吃,大胜三碗搜枯肠。
bié jià xīn shí zhāng   shǎng huā shǎng huā zhōng wáng  
sòng shī jiào   shān chuān líng wèi shǐ wáng  
shào nián jiàn   liǎng jiǎo zhù xún fāng  
zēng zhuó yǎn kàn táo   tiān tāi dòng kǒu liú láng  
chī ér ái   kěn suí chāo fán cháng  
sōng shān luò mèng   qín rén hàn shì táng táng  
yǎng tiān xiào dào   zhū gōng sēn kāi zhāng  
shì shí qīng chūn èr sān yuè   yáo jiā shù zhēn huáng shang  
niú jiā wèi jiā zhòng   qiān hóng wàn luó xīn zhuāng  
lùn huā shì huā zhōng jié   lùn rén shì rén zhōng xiáng  
jué zuì huā zuì   jué huā xiāng xiāng  
gāo zhuì   yìng kěn xiàn jīn chāi xíng  
shòu yuán jūn zhī yún zhuàn   wáng yòu xiá shāng  
dāng shí tiào chū shēng   dào míng chǎng  
huái 怀 dòng tíng bēi xiāo xiāng   yín qīng fēng yǒng cāng làng  
xiān rén jié xiāng zhǔ ér   jiàn yóu diān kuáng  
pìn èr shí liè 宿   biàn sān qiān liù shàng huáng  
dōng fēng wèi duàn xūn fēng   jiāng běi chuī luò jiāng nán cáng  
tiān nián dào   xíng mào suī jiǎn shén yóu chāng  
lián xiān sheng kuā guì   dōng lǎo zi lián zhōng liáng  
jiān zhǔ miàn chī   shèng sān wǎn sōu cháng