排闷

宋代 陆游
弃官谓逍遥,劳苦殊未既。 荒畴须垦辟,破屋久涂塈。 疾深药难求,食尽谷暴贵。 安能作经营,但觉睡有味。 秋高霜露逼,更苦薪炭费。 虽云未遽死,饥冻亦可畏。 颇思从李广,小猎聊吐气;复恐灞亭归,邂逅逢醉尉。
guān wèi xiāo yáo   láo shū wèi
huāng chóu kěn   jiǔ
shēn yào nán qiú   shí jǐn bào guì
ān néng zuò jīng yíng   dàn jué shuì yǒu wèi
qiū gāo shuāng   gèng xīn tàn fèi
suī yún wèi   dòng wèi
cóng guǎng 广   xiǎo liè liáo   kǒng tíng guī   xiè hòu féng zuì wèi