排闷

宋代 陆游
造物冥冥中,与我无一面,不知获罪由,动辄被诃遣;又若哀其愚,救以药瞑眩。 我亦揣此心,安受不敢怨。 中间戍蜀汉,十载困邮传。 骑壒蒙陇干,阵云暗秦甸,齎粮杂沙墋,掬水以三咽,传烽东骆谷,倏忽若流电。 归吴获小休,余喘仅一线。 意言在故乡,终胜客异县。 夫何命大谬,魔事每交战,友雠同一波,平地肆蹈践。 么然性命微,日畏谗口煽。 旧书不暇视,鼠迹上几砚。 负痾不即死,遂作诸老殿。 却观所更历,殆是金百链。 人谁不爱身,悔作青紫楦。 短筇入空翠,小艇破江练,渔歌隔浦闻,绩火傍林见。 苦贫虽至骨,未肯受客唁。 君看投林猿,终异巢幕燕。 有山皆可耕,焉往失贫贱!
zào míng míng zhōng   miàn   zhī huò zuì yóu   dòng zhé bèi qiǎn   yòu ruò āi   jiù yào míng xuàn  
chuāi xīn   ān shòu gǎn yuàn  
zhōng jiān shù shǔ hàn   shí zài kùn yóu chuán  
ài méng lǒng gàn   zhèn yún àn qín diān   liáng shā chěn   shuǐ sān yān   chuán fēng dōng luò   shū ruò liú diàn  
guī huò xiǎo xiū   chuǎn jǐn xiàn 线  
yán zài xiāng   zhōng shèng xiàn  
mìng miù   shì měi jiāo zhàn   yǒu chóu tóng   píng dǎo jiàn  
me rán xìng mìng wēi   wèi chán kǒu shān  
jiù shū xiá shì   shǔ shàng yàn  
ē   suì zuò zhū lǎo diàn 殿  
què guān suǒ gēng   dài shì jīn bǎi liàn  
rén shuí ài shēn   huǐ zuò qīng xuàn  
duǎn qióng kōng cuì   xiǎo tǐng jiāng liàn   wén   huǒ bàng lín jiàn  
pín suī zhì   wèi kěn shòu yàn  
jūn kàn tóu lín yuán   zhōng cháo yàn  
yǒu shān jiē gēng   yān wǎng shī pín jiàn