排遍第四

宋代 曾布
一夕还家醉,开户起相迎。为郎引裾相庇,低首略潜形。情深无隐。欲郎乘间起佳兵。 授青萍。茫然抚欢,不忍欺心。尔能负心于彼,于我必无情。熟视花钿不足,刚肠终不能平。假手迎天意,一挥霜刃。窗间粉颈断瑶琼。
huán jiā zuì   kāi xiāng yíng wèi láng yǐn xiāng   shǒu lüè qián xíng qíng shēn yǐn láng chéng jiàn jiā bīng
shòu qīng píng máng rán huān   rěn xīn ěr néng xīn   qíng shú shì huā diàn   gāng cháng zhōng néng píng jiǎ shǒu yíng tiān   huī shuāng rèn chuāng jiān fěn jǐng duàn yáo qióng