排遍第二

宋代 曾布
袖笼鞭敲登。无语独闲行。绿杨下、人初静。烟澹夕阳明。窈窕佳人,独立瑶阶,掷果潘郎,瞥见红颜横波盻,不胜娇软倚银屏。曳红裳,频推朱户,半开还掩,似欲倚、咿哑声里,细说深情。因遣林间青鸟,为言彼此心期,的的深相许,窃香解佩,绸缪相顾不胜情。
xiù lóng biān qiāo   dēng xián xíng 绿 yáng xià rén chū jìng yān dàn yáng míng yǎo tiǎo jiā rén   yáo jiē   zhì guǒ pān láng   piē jiàn hóng yán héng   shèng jiāo ruǎn yín píng hóng cháng   pín tuī zhū   bàn kāi hái yǎn   shì shēng   shuō shēn qíng yīn qiǎn lín jiān qīng niǎo   wéi yán xīn   shēn xiāng   qiè xiāng jiě pèi   chóu móu xiāng shèng qíng