拍板谣

宋代 王禹偁
麻姑亲采扶桑木,镂脆排焦其数六。 双成捧立王母前,曾按瑶池白云曲。 几时流落来人间,梨园部中齐管弦。 管弦才动我能应,知音审乐功何全。 吴宫女儿手如笋,执向玳筵为乐准。 数声慢,仙人履齿下云栈, 老狐腊月渡黄河,缓步轻轻踏冰片。 数声急,空江雹打渔翁笠, 鲛人泣对水精盘,满把珠玑连泻入。 划然一声送曲彻,由基射透七重札。 金罍冷落闃无闻,陇头冻把泉声绝。 律吕与我数自齐,丝竹望我为宗师。 总驱节奏在术内,歌舞之人无我欺。 所以唐相牛僧孺,为文命之为乐句。
qīn cǎi sāng   lòu cuì pái jiāo shù liù
shuāng chéng pěng wáng qián   céng àn yáo chí bái yún
shí liú luò lái rén jiān   yuán zhōng guǎn xián
guǎn xián cái dòng néng yīng   zhī yīn shěn gōng quán
gōng ér shǒu sǔn   zhí xiàng dài yán wéi zhǔn
shù shēng màn   xiān rén chǐ 齿 xià yún zhàn  
lǎo yuè huáng   huǎn qīng qīng bīng piàn
shù shēng   kōng jiāng báo wēng  
jiāo rén duì shuǐ jīng pán   mǎn zhū lián xiè
huá rán shēng sòng chè   yóu shè tòu zhòng zhá
jīn léi lěng luò wén   lǒng tóu dòng quán shēng jué
shù   zhú wàng wèi zōng shī
zǒng jié zòu zài shù nèi   zhī rén
suǒ táng xiāng niú sēng   wéi wén mìng zhī wéi