偶作五首 其一

唐代 贯休
谁信心火多,多能焚大国。谁信鬓上丝,茎茎出蚕腹。 尝闻养蚕妇,未晓上桑树。下树畏蚕饥,儿啼亦不顾。 一春膏血尽,岂止应王赋。如何酷吏酷,尽为搜将去。 蚕蛾为蝶飞,伪叶空满枝。冤梭与恨机,一见一沾衣。
shuí xìn xīn huǒ duō   duō néng fén guó shuí xìn bìn shàng   jīng jīng chū cán
cháng wén yǎng cán   wèi xiǎo shàng sāng shù xià shù wèi cán   ér
chūn gāo xuè jǐn   zhǐ yìng wáng   jǐn wèi sōu jiāng
cán é wèi dié fēi   wěi kōng mǎn zhī yuān suō hèn   jiàn zhān