偶作五首

唐代 贯休
谁信心火多,多能焚大国。谁信鬓上丝,茎茎出蚕腹。 尝闻养蚕妇,未晓上桑树。下树畏蚕饥,儿啼亦不顾。 一春膏血尽,岂止应王赋。如何酷吏酷,尽为搜将去。 蚕蛾为蝶飞,伪叶空满枝。冤梭与恨机,一见一沾衣。 机生机,巧生巧,心镬烘烘日煎炒。闯蜀眉嚬游海岛, 扶桑椹熟金乌饱。金乌饱,飞复飞,四天下人眼眙眙。 孰云我轻薄,石头如何唤作玉。孰云我是非, 随邪逐恶又争得。古人终不事悠悠,一言道合死即休。 岂不见大鹏点翼盖十洲,是何之物鸣啾啾。 君子食即食,何必在珍华。小人食不食,纵食如泥沙。 清歌且莫唱,妙舞亦休夸。尔非凤炙麒麟肉, 焉能一挂于齿牙。去来去来归去来,红泉正洒芙蓉霞。 君不见金陵风台月榭烟霞光,如今五里十里野火烧茫茫。 君不见西施绿珠颜色可倾国,乐极悲来留不得。 君不见汉王力尽得乾坤,如何秋雨洒庙门。 铜台老树作精魅,金谷野狐多子孙。几许繁华几更改, 唯有尧舜周召丘轲似长在。坐看楼阁成丘墟, 莫话桑田变成海。吾有清凉雪山雪,天上人间常皎洁。 茫茫欲火欲烧人,惆怅无因为君说。
shuí xìn xīn huǒ duō   duō néng fén guó shuí xìn bìn shàng   jīng jīng chū cán
cháng wén yǎng cán   wèi xiǎo shàng sāng shù xià shù wèi cán   ér
chūn gāo xuè jǐn   zhǐ yìng wáng   jǐn wèi sōu jiāng
cán é wèi dié fēi   wěi kōng mǎn zhī yuān suō hèn   jiàn zhān
shēng   qiǎo shēng qiǎo   xīn huò hōng hōng jiān chǎo chuǎng shǔ méi pín yóu hǎi dǎo  
sāng shèn shú jīn bǎo jīn bǎo   fēi fēi   tiān xià rén yǎn
shú yún qīng   shí tou huàn zuò shú yún shì fēi  
suí xié zhú è yòu zhēng de rén zhōng shì yōu yōu   yán dào xiū
jiàn péng diǎn gài shí zhōu   shì zhī míng jiū jiū
jūn zi shí shí   zài zhēn huá xiǎo rén shí shí   zòng shí shā
qīng qiě chàng   miào xiū kuā ěr fēi fèng zhì lín ròu  
yān néng guà chǐ 齿 lái lái guī lái   hóng quán zhèng róng xiá
jūn jiàn jīn líng fēng tái yuè xiè yān xiá guāng   jīn shí huǒ shāo máng máng
jūn jiàn 西 shī 绿 zhū yán qīng guó   bēi lái liú
jūn jiàn hàn wáng jìn qián kūn   qiū miào mén
tóng tái lǎo shù zuò jīng mèi   jīn duō sūn fán huá gēng gǎi  
wéi yǒu yáo shùn zhōu zhào qiū shì zhǎng zài zuò kàn lóu chéng qiū  
huà sāng tián biàn chéng hǎi yǒu qīng liáng xuě shān xuě   tiān shàng rén jiān cháng jiǎo jié
máng máng huǒ shāo rén   chóu chàng yīn wèi jūn shuō