偶作 其一

清代 顾永年
头童齿豁发星星,一路阳关不忍听。终是余生蒙雨露,几曾天意任雷霆。 桂姜到老犹含辣,蒲柳先秋恐易零。见说邻翁真好学,雪深三尺尚穷经。
tóu tóng chǐ 齿 huò xīng xing   yáng guān rěn tīng zhōng shì shēng méng   zēng tiān rèn léi tíng
guì jiāng dào lǎo yóu hán   liǔ xiān qiū kǒng líng jiàn shuō lín wēng zhēn hào xué   xuě shēn sān chǐ shàng qióng jīng