偶作二首

唐代 白居易
扰扰贪生人,几何不夭阏。遑遑爱名人,几何能贵达。 伊余信多幸,拖紫垂白发。身为三品官,年已五十八。 筋骸虽早衰,尚未苦羸惙。资产虽不丰,亦不甚贫竭。 登山力犹在,遇酒兴时发。无事日月长,不羁天地阔。 安身有处所,适意无时节。解带松下风,抱琴池上月。 人间所重者,相印将军钺。谋虑系安危,威权主生杀。 焦心一身苦,炙手旁人热。未必方寸间,得如吾快活。 日出起盥栉,振衣入道场。寂然无他念,但对一炉香。 日高始就食,食亦非膏粱。精粗随所有,亦足饱充肠。 日午脱巾簪,燕息窗下床。清风飒然至,卧可致羲皇。 日西引杖屦,散步游林塘。或饮茶一醆,或吟诗一章。 日入多不食,有时唯命觞。何以送闲夜,一曲秋霓裳。 一日分五时,作息率有常。自喜老后健,不嫌闲中忙。 是非一以贯,身世交相忘。若问此何许,此是无何乡。
rǎo rǎo tān shēng rén   yāo è huáng huáng ài míng rén   néng guì
xìn duō xìng   tuō chuí bái shēn wéi sān pǐn guān   nián shí
jīn hái suī zǎo shuāi   shàng wèi léi chuò chǎn suī fēng   shèn pín jié
dēng shān yóu zài   jiǔ xìng shí shì yuè zhǎng   tiān kuò
ān shēn yǒu chǔ suǒ   shì shí jié jiě dài sōng xià fēng   bào qín chí shàng yuè
rén jiān suǒ zhòng zhě   xiāng yìn jiāng jūn yuè móu ān wēi   wēi quán zhǔ shēng shā
jiāo xīn shēn   zhì shǒu páng rén wèi fāng cùn jiān   kuài huo
chū guàn zhì   zhèn dào chǎng rán niàn   dàn duì xiāng
gāo shǐ jiù shí   shí fēi gāo liáng jīng suí suǒ yǒu   bǎo chōng cháng
tuō jīn zān   yàn chuāng xià chuáng qīng fēng rán zhì   zhì huáng
西 yǐn zhàng   sàn yóu lín táng huò yǐn chá zhǎn   huò yín shī zhāng
duō shí   yǒu shí wéi mìng shāng sòng xián   qiū cháng
fēn shí   zuò yǒu cháng lǎo hòu jiàn   xián xián zhōng máng
shì fēi guàn   shēn shì jiāo xiāng wàng ruò wèn   shì xiāng