偶作二首

唐代 刘禹锡
终朝对尊酒,嗜兴非嗜甘。终日偶众人,纵言不纵谈。 世情闲静见,药性病多谙。寄谢嵇中散,予无甚不堪。 万卷堆床书,学者识其真。万里长江水,征夫渡要津。 养生非但药,悟佛不因人。燕石何须辨,逢时即至珍。
zhōng zhāo duì zūn jiǔ   shì xīng fēi shì gān zhōng ǒu zhòng rén   zòng yán zòng tán
shì qíng xián jìng jiàn   yào xìng bìng duō ān xiè zhōng sàn   shén kān
wàn juàn duī chuáng shū   xué zhě shí zhēn wàn cháng jiāng shuǐ   zhēng yào jīn
yǎng shēng fēi dàn yào   yīn rén yān shí biàn   féng shí zhì zhēn