欧子直自南岳返讯之

明代 王夫之
灵壑有冬荣,幽人时晏出。天物无孤清,闲情自相匹。 徘徊度飞鸟,乘凌俯落日。虚旷断不穷,丹碧绚非一。 夕宿抱馀爽,各言纷欲悉。岂无濠上情,言眺双径逸。 神晤遗形区,于焉记良昵。
líng yǒu dōng róng   yōu rén shí yàn chū tiān qīng xián   qíng xiāng    
pái huái fēi niǎo   chéng líng luò kuàng duàn qióng dān   xuàn fēi    
宿 bào shuǎng   yán fēn háo shàng qíng yán   tiào shuāng jìng    
shén xíng   yān liáng