偶至刘少师园二首 其一

宋代 叶梦得
叶底黄鹂一再鸣,故知久住识人情。习家池馆元无禁,应笑山公自懒行。
huáng zài míng   zhī jiǔ zhù shí rén qíng jiā chí guǎn yuán jìn yīng   xiào shān gōng lǎn xíng