偶与客饮客去戏作

宋代 陆游
多泥穷巷破茆屋,人不堪忧心自足。 有时负日向门前,手把南华日中读。 若教开门与客游,扰扰依前怀百忧。 平生自计亦已熟,惟有钓鱼湖水头。 旧闻仲长子光可与友,瘖不能言但耽酒。 安得此友常过门,一语不交倾数斗。
duō qióng xiàng máo   rén kān yōu xīn  
yǒu shí xiàng mén qián   shǒu nán huá zhōng  
ruò jiào kāi mén yóu   rǎo rǎo qián huái 怀 bǎi yōu  
píng shēng shú   wéi yǒu diào shuǐ tóu  
jiù wén zhòng cháng zi guāng yǒu   yīn néng yán dàn dān jiǔ  
ān yǒu cháng guò mén   jiāo qīng shù dòu