欧阳太师挽词三首

宋代 苏辙
雄文元命世,直气早成风。 受任衰迟后,安邦反侧中。 回天深有力,扈圣耻言功。 事已身随去,惊嗟柱石空。 唐弊文初丧,书成法至今。 雍容趋圣处,深切可人心。 气力知难继,风流喜不淫。 悬知公欲谢,异说勇交侵。 推毂诚多士,登龙盛一时。 西门行有恸,东阁见无期。 念昔先君子,尝蒙国士知。 旧恩终未报,感叹不胜悲。
xióng wén yuán mìng shì   zhí zǎo chéng fēng  
shòu rèn shuāi chí hòu   ān bāng fǎn zhōng  
huí tiān shēn yǒu   shèng chǐ yán gōng  
shì shēn suí   jīng jiē zhù shí kōng  
táng wén chū sàng   shū chéng zhì jīn  
yōng róng shèng chù   shēn qiè rén xīn  
zhī nán   fēng liú yín  
xuán zhī gōng xiè   shuō yǒng jiāo qīn  
tuī chéng duō shì   dēng lóng shèng shí  
西 mén xíng yǒu tòng   dōng jiàn  
niàn xiān jūn   cháng méng guó shì zhī  
jiù ēn zhōng wèi bào   gǎn tàn shèng bēi