欧阳少师令赋所蓄石屏

宋代 苏轼
何人遗公石屏风,上有水墨希微踪。 不画长林与巨植,独画峨嵋山西雪岭上万岁不老之孤松。 崖崩涧绝可望不可到,孤烟落日相溟濛。 含风偃蹇得真态,刻画始信天有工。 我恐毕宏韦偃死葬虢山下,骨可朽烂心难穷。 神机巧思无所发,化为烟霏沦石中。 古来画师非俗士,摹写物像略与诗人同。 愿公作诗慰不遇,无使二子含愤泣幽宫。
rén gōng dàn píng fēng   shàng yǒu shuǐ wēi zōng  
huà cháng lín zhí   huà é méi shān 西 xuě lǐng shàng wàn suì lǎo zhī sōng  
bēng jiàn jué wàng dào   yān luò xiāng míng méng  
hán fēng yǎn jiǎn zhēn tài   huà shǐ xìn tiān yǒu gōng  
kǒng hóng wéi yǎn zàng guó shān xià   xiǔ làn xīn nán qióng  
shén qiǎo suǒ   huà wèi yān fēi lún shí zhōng  
lái huà shī fēi shì   xiě xiàng lüè shī rén tóng  
yuàn gōng zuò shī wèi   shǐ 使 èr zi hán fèn yōu gōng