欧阳公所蓄石屏

宋代 苏辙
石中枯木双扶疏,粲然脉理通肌肤。 剖开左右两相属,细看不见毫发殊。 老樗剥落但存骨,病松憔悴空留须。 丘陵迤逦山麓近,云烟澹ъ风雨余。 我惊造物巧如此,刻画琐细供人须。 公家此类尚非一,客至不识空嗟吁。 案头紫云抱明月,床上寒木翻饥乌。 赋形简易神自足,鄙弃笔墨嗟勤劬。 天工此意与人竞,杂出变怪惊群愚。 世间浅拙无与敌,比拟赖有公新书。
shí zhōng shuāng shū   càn rán mài tōng  
pōu kāi zuǒ yòu liǎng xiāng zhǔ   kàn jiàn háo shū  
lǎo chū luò dàn cún   bìng sōng qiáo cuì kōng liú  
qiū líng shān jìn   yún yān dàn   ъ fēng  
jīng zào qiǎo   huà suǒ gōng rén  
gōng jiā lèi shàng fēi   zhì shí kōng jiē  
àn tóu yún bào míng yuè   chuáng shàng hán fān  
xíng jiǎn shén   jiē qín  
tiān gōng rén jìng   chū biàn guài jīng qún  
shì jiān qiǎn zhuō   lài yǒu gōng xīn shū