偶闻有感

宋代 王令
鲸豗海翻飞陆尘,铁房孤剑枯紫鳞。 挤排壮士仆不起,天公始自夸为神。 谁令夷路牙枿横,不拔不锄安得平。 长星作彗倘可假,出手为扫中原清。
jīng huī hǎi fān fēi chén   tiě fáng jiàn lín  
pái zhuàng shì   tiān gōng shǐ kuā wèi shén  
shuí lìng niè héng   chú ān píng  
cháng xīng zuò huì tǎng jiǎ   chū shǒu wèi sǎo zhōng yuán qīng