偶题 其一

宋代 李纲
霜风响枯林,旷野惨寒色。川路阻且长,客子方远适。 东吴眇何在,仰羡归飞翼。惟有溪边梅,犹能慰愁寂。
shuāng fēng xiǎng lín   kuàng cǎn hán chuān qiě zhǎng   fāng yuǎn shì    
dōng miǎo zài   yǎng xiàn guī fēi wéi yǒu biān méi yóu   néng wèi chóu