偶题二首

唐代 来鹄
近来灵鹊语何疏,独凭栏干恨有殊。 一夜绿荷霜剪破,赚他秋雨不成珠。 水边箕踞静书空,欲解愁肠酒不浓。 可惜青天好雷雹,只能驱趁懒蛟龙。
jìn lái líng què shū   píng lán gān hèn yǒu shū
绿 shuāng jiǎn   zhuàn qiū chéng zhū
shuǐ biān jìng shū kōng   jiě chóu cháng jiǔ nóng
qīng tiān hǎo léi báo   zhǐ néng chèn lǎn jiāo lóng