偶题

宋代 陆文圭
旋沽胸醑供园菜,小簇春盘撷土蔬。 老子兴来独不浅,故人病后肯相疏。 远书每劝加餐食,新学多承间起居。 太息吾年馀岁耳,间愁不乐复何如。
xuán xiōng gōng yuán cài   xiǎo chūn pán xié shū  
lǎo zi xīng lái qiǎn   rén bìng hòu kěn xiāng shū  
yuǎn shū měi quàn jiā cān shí   xīn xué duō chéng jiān  
tài nián suì ěr   jiān chóu