偶题

宋代 徐瑞
陶公恒得法外意,张颠独悟书中神。 口耳不到方是妙,言动可拟皆非真。 寒泉冷冷出空谷,幽鸟主请鸣阳春。 政索解人不可得,举似俗子翻成嗔。
táo gōng héng wài   zhāng diān shū zhōng shén  
kǒu ěr dào fāng shì miào   yán dòng jiē fēi zhēn  
hán quán lěng lěng chū kōng   yōu niǎo zhǔ qǐng míng yáng chūn  
zhèng suǒ jiě rén   fān chéng chēn