偶题

明代 杨基
身懒交游绝,时危感慨新。 清江催短鬓,芳草怨归人。 花落纵横雨,莺啼淡荡春。 欲摇舟楫去,波浪没平津。
shēn lǎn jiāo yóu jué   shí wēi gǎn kǎi xīn
qīng jiāng cuī duǎn bìn   fāng cǎo yuàn guī rén
huā luò zòng héng   yīng dàn dàng chūn
yáo zhōu   làng méi píng jīn