偶题

唐代 温庭筠
微风和暖日鲜明,草色迷人向渭城。吴客卷帘闲不语, 楚娥攀树独含情。红垂果蒂樱桃重,黄染花丛蝶粉轻。 自恨青楼无近信,不将心事许卿卿。
wēi fēng nuǎn xiān míng   cǎo rén xiàng wèi chéng juàn lián xián  
chǔ é pān shù hán qíng hóng chuí guǒ yīng táo zhòng   huáng rǎn huā cóng dié fěn qīng
hèn qīng lóu jìn xìn   jiāng xīn shì qīng qīng