偶书三十韵

近现代 程滨
天地无长物,理气塞玄黄。此理为方寸,此气为皮囊。 童蒙多幻想,禁欲师老庄。愿曳涂中尾,愿避女儿香。 长识于飞理,琴瑟固天常。春冰涣然释,倾泻如汪洋。 独有理水者,为我树高墙。墙高不可逾,随波归于杨。 积欲难纵任,发而为乐章。每喜诡且诞,自命疏以狂。 偶检驼庵著,一喝惊黄粱。方知二十载,虽生不如殇。 异端亮萤火,儒宗真太阳。溽暑诟其暴,严冬詈其凉。 嗟尔诟詈者,赖此得未亡。遂乃志经籍,真理自然详。 孰云儒者固,日新永未央。禁纵皆非道,知止乃云良。 良能须克复,仁者人之方。克欲克其私,私己人必伤。 全身谓之仁,损己义所倡。今既知仁义,又思学公羊。 公谷微言在,可溯虞与唐。要津虽有路,中涂满沟塘。 沟壑陷我毂,塘泥沾我裳。回驾增于邑,皓首矢芸香。 知闻非素愿,诚明是期望。气质日以衰,心性日以强。 纷纭翳耳目,委琐劳中肠。自有天平在,岂肯随低昂。
tiān cháng   sāi xuán huáng wèi fāng cùn   wèi náng
tóng méng duō huàn xiǎng   jìn shī lǎo zhuāng yuàn zhōng wěi   yuàn ér xiāng
zhǎng shí fēi   qín tiān cháng chūn bīng huàn rán shì   qīng xiè wāng yáng
yǒu shuǐ zhě   wèi shù gāo qiáng qiáng gāo   suí guī yáng
nán zòng rèn   ér wéi zhāng měi guǐ qiě dàn   mìng shū kuáng
ǒu jiǎn tuó ān zhù   jīng huáng liáng fāng zhī èr shí zài   suī shēng shāng
duān liàng yíng huǒ   zōng zhēn tài yang shǔ gòu bào   yán dōng liáng
jiē ěr gòu zhě   lài wèi wáng suì nǎi zhì jīng   zhēn rán xiáng
shú yún zhě   xīn yǒng wèi yāng jìn zòng jiē fēi dào   zhī zhǐ nǎi yún liáng
liáng néng   rén zhě rén zhī fāng   rén shāng
quán shēn wèi zhī rén   sǔn suǒ chàng jīn zhī rén   yòu xué gōng yáng
gōng wēi yán zài   táng yào jīn suī yǒu   zhōng mǎn gōu táng
gōu xiàn   táng zhān shang huí jià zēng   hào shǒu shǐ yún xiāng
zhī wén fēi yuàn   chéng míng shì wàng zhì shuāi   xīn xìng qiáng
fēn yún ěr   wěi suǒ láo zhōng cháng yǒu tiān píng zài   kěn suí áng