偶书二首 其一

唐代 王翰
大笑高吟泄不平,区区宠辱若为惊。舌头极快深藏剑,意绪难防类守城。 五反自当惩小忿,三休足可了余生。篷窗终日忘形坐,一席从教野老争。
xiào gāo yín xiè píng   chǒng ruò wéi jīng shé tou kuài shēn cáng jiàn   nán fáng lèi shǒu chéng
fǎn dāng chéng xiǎo fèn 忿   sān xiū le shēng péng chuāng zhōng wàng xíng zuò   cóng jiào lǎo zhēng