偶书二首 其二

宋代 谢薖
平生蹇吃不解语,终日坐窗从客嘲。它年若使登要路,定被人讥无口匏。
píng shēng jiǎn chī jiě   zhōng zuò chuāng cóng cháo nián ruò shǐ dēng 使 yào dìng   bèi rén kǒu páo