偶书

唐代 吴融
青牛关畔寄孤村,山当屏风石当门。芳树绿阴连蔽芾, 长河飞浪接昆仑。苔田绿后蛙争聚,麦垄黄时雀更喧。 只此无心便无事,避人何必武陵源。
qīng niú guān pàn cūn   shān dāng píng fēng shí dāng mén fāng shù 绿 yīn lián fèi  
cháng fēi làng jiē kūn lún tái tián 绿 hòu zhēng   mài lǒng huáng shí què gèng xuān
zhī xīn biàn 便 shì   rén líng yuán